Muôn nẻo đường yêu

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Bích Thảo (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:56' 27-05-2011
Dung lượng: 548.5 KB
Số lượt tải: 8
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Bích Thảo (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:56' 27-05-2011
Dung lượng: 548.5 KB
Số lượt tải: 8
Số lượt thích:
0 người
Đây là một diễn đàn của tình bạn ! Mong các bạn vui vẻ và hoà nhã với nhau.
Trang Chính | Đăng nhập | Đăng Ký | Diễn đàn Chính | Album VNTQ | FAQ
Chào bạn! Mời bạn Đăng Ký hoặc Đăng nhập !
Muôn nẻo đường yêu- Tuyết Tiểu Thiền
Đang cùng đọc đề tài này: không
Tree Style In Ra
Diễn Đàn chính >> [THƯ VIỆN VNTHUQUAN] >> Đánh máy truyện cho thư viện online >> Muôn nẻo đường yêu- Tuyết Tiểu Thiền
Trang: [1]
Đăng nhập với tên:
Thân bài
<< Đề Mục Cũ Đề Mục Mới >>
Muôn nẻo đường yêu- Tuyết Tiểu Thiền - 11.8.2008 23:32:11
LYS1983 Bạn mới
Bài viết đã đăng: 5 Gia nhập ngày: 10.8.2008 Hiện trạng: offline
Lời dẫn Xuân 2006, tôi tỉnh dậy sau một giấc mơ. Tôi dụi mắt và vắt óc suy nghĩ không biết đay là đâu nhỉ. Năm phút sau tôi chợt nhớ ra, đây là Paris, hồi còn sống trong nước, mỗi lần tỉnh dậy tôi đều biết rất rõ mình đang ở Tô Châu, Thượng Hải, Bắc Kinh, Trùng Khánh hay Quảng Châu, nhưng từ ngày sang Pháp, tôi thường phải rất cố gắng thì mới ra được điều này, thậm chí nhiều lúc tôi cảm thấy đầu óc mình đã có vấn đề. Tôi vẫn thường mơ thấy Bắc, hầu như ngày nào tôi cũng mơ thấy anh. Lần nào tôi cũng hỏi anh với giọng đầy kinh ngạc và mừng rỡ:"Có phải anh đã chết rồi không? Anh vẫn chưa chết hay sao?" Tôi mơ thấy Bắc cầm tay tôi chạy tung tăng khắp nơi, vẫn hạnh phúc, ân ái như thuở nào. Sau khi bừng tỉnh giấc tôi hiểu ra rằng đây hoàn toàn chỉ là một giấc mơ. Điều đó khiến tôi vô cùng tuyệt vọng, lệ nhoè ướt đẫm vai áo đông xuân. Còn người đàn ông đang sống bên tôi bây giờ là người mà tôi quen cách đây một năm trong một quán bar ở Hậu Hải, Bắc Kinh. Anh có gương mặt thanh tú, lạnh lùng như Bắc, chúng tôi ngồi uống rượu trong một quán bar có tên là Hoa Sen Xanh đến khi trời rạng sáng. Sau khi trời sáng, anh bảo, Tiểu Bạch, em về Paris cùng anh nhé. Vâng, tôi trả lời. Chỉ một tiếng "vâng" thôi, đã quyết định đến việc lựa chọn tình cảm của cuộc đời tôi. Đã một thời, tôi và Bắc từng có gần mười năm yêu nhau, cứ tưởng rằng sẽ yêu đến khi sông cạn đá mòn, nhưng rồi hai đứa cũng vẫn phải chia tay. Và rồi chỉ còn lại tôi một mình giữa nhân gian trần thế luôn nhớ về anh. Tình yêu là gì nhỉ? Hồi còn rất nhỏ tôi tưởng rằng tình yêu là tình yêu, nhưng giờ đây tôi đã hiểu rằng, trong tình yêu chắc chắn còn đan xen rất nhiều nỗi oán hận và trách móc, còn xen trộn rất nhiều các hương vị khác nhau. Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ căm hận Bắc suốt đời, nhưng sau một năm đặt chân đến Paris, vào một buổi sáng đẹp trời sau khi tỉnh giấc, khi tôi ngửi thấy mùi hoa thơm và nghe thấy tiếng chim hót trong vườn, bất giác, nước mắt tôi lại lăn dài trên má. Bởi vì tôi phát hiện ra rằng, mình vẫn còn rất yêu Bắc, người đàn ông đó sẽ mãi đi theo tôi suốt cuộc đời, như hình với bóng. Đương nhiên, tôi cũng thường xuyên mơ thấy Hiểu Lối và Phần Na, họ lần lượt đi vào giấc mơ của tôi, tôi thường mơ thấy cảnh chúng tôi đi chơi trên phố Diễm Phấn ở Tô Châu, Phần Na dạy tôi hát Côn Khúc, í í a a, hát mãi không thôi, điều này đã khiến tôi nước mắt rưng rưng trong lần đi xem Côn khúc với Denny, Denny đã hỏi tôi, vở kịch này làm em cảm động lắm sao? Vở diễn hôm đó là Mẫu đơn tình, tôi cười trong khi nước mắt còn đang ướt mi và bảo :"Vô cùng cảm động anh ạ" Đó là vở kịch tôi được nghe từ thuở mười sáu. Và có lẽ tất cả mọi thứ đã được an bài từ khi tôi mười sáu tuổi. < Sửa đổi bởi: LYS1983 -- 13.8.2008 0:24:41 >
Post #: 1
Muôn nẻo đường yêu- Tuyết Tiểu Thiền - 12.8.2008 0:56:30
 






Các ý kiến mới nhất